Images

GIỚI THIỆU

Chào bạn,
Tôi sẽ không thực hiện được ước mơ của mình nếu tôi không có dịp gặp bạn.
Tôi không phải là một nghệ nhân kim hoàn, cũng không phải là một chủ tiệm kim hoàn dày dạn kinh nghiệm nhưng là người đã làm việc hơn 20 năm trong lĩnh vực sản xuất của một công ty nữ trang thành công nhất Việt nam (xin mời các bạn đoán đó là công ty nào) và trải nghiệm hầu hết thời gian tại đó với công việc quản lý kỹ thuật sản xuất, từ một người tổ trưởng sản xuất đến một phó giám đốc kỹ thuật của một dây chuyền sản xuất nữ trang có hơn 800 công nhân.
Tuy nhiên, quan trọng hơn với tôi là, tôi đã hiểu vai trò  và trách nhiệm của mình đối với cuộc sống như một người cha mẫu mực với 2 đứa con của mình, một người chồng luôn đồng hành bên cạnh vợ (cũng là đồng nghiệp với tôi hơn 15 năm), một người bạn chân tình luôn lắng nghe và chia sẻ, một nhà quản lý kỹ thuật nhiệt huyết muốn mọi thứ phải luôn sẳn sàng và hiệu quả. Tôi đã sống hết mình với vai trò và trách nhiệm đó và nay tự thấy mình cũng gặt hái được nhiều thành công trong sự nghiệp và hạnh phúc với những gì đã có như hôm nay.
Một điều thú vị là, qua quá trình va chạm tiếp xúc với công việc quản lý kỹ thuật trước đây, tôi đã từng bước phát hiện ra rằng những nhà sản xuất nữ trang khác cũng sẽ gặp phải các vấn đề mà tôi đã từng gặp và có thể họ đang bế tắc. Vì thế tôi có một ước mơ là sẽ đi chia sẻ giải pháp của mình cho họ. Đặc biệt khi sản xuất nữ trang ở quy mô loạt vừa từ 500 đến 2000 sản phẩm/ngày,  nhà sản xuất sẽ gặp rất nhiều vấn đề trong kỹ thuật kiểm soát chất lượng sản phẩm như kiểm soát thiết kế, kiểm soát tuổi vàng, kiểm soát chất lượng đúc phôi, quản lý mẫu mã, quản lý hao hụt vàng,…
Vấn đề đó có gì liên quan đến bạn không?Tôi nghĩ là có! Với tất cả sự tự tin nói trên, tôi quyết định xây dựng blog Nghề Kim Hoàn này để là nơi chia sẻ những hiểu biết kinh nghiệm của mình cho bạn cũng như cộng đồng sản xuất nữ trang. Hy vọng rằng trên diễn đàn của blog, tôi cũng sẽ nhận được sự ủng hộ chia sẻ của đồng nghiệp cả trong và ngoài nước, với những qui mô, trình độ công nghệ sản xuất -làm nghề kim hoàn khác nhau.
Đối với tôi chữ “Nghề Kim Hoàn” không chỉ như là một danh từ chung bình thường  mà là cái “nghiệp” mà may mắn tôi được lưu truyền từ người cha của tôi – người Thầy đầu tiên của tôi. Và cũng từ môi trường làm việc ở công ty sản xuất nữ trang nói trên, tôi được trưởng thành nghề nghiệp từ một anh lái xe chăm chỉ, tin cậy trở thành người quản lý kỹ thuật sản xuất cho xưởng “Kim Hoàn”. Do đó “Nghề Kim Hoàn” như là cái “nghiệp” tôi được “các ông tổ nghề” chọn vào để sống và cống hiến.
Ngoài ra, tôi hy vọng rằng website “Nghề Kim Hoàn” (www.nghekimhoan.com) như là món quà tri ân có ý nghĩa nhất của tất cả những người làm nghề kim hoàn sẽ để lại cho đời sau những bí quyết kinh nghiệm nghề nghiệp, những kiến thức trải nghiệm và đúc kết được trong mọi lĩnh vực liên quan nghề kim hoàn.
Chúc các bạn thành công.
chucuong
Nguyễn Chí Cường – người luôn sẳn lòng để chia sẻ những kiến thức và kinh nghiệm cho cộng đồng nghề kim hoàn và mong ước ngành kim hoàn Việt nam vươn cao và lưu truyền cái đẹp ngang tầm thế giới.
Kỹ sư cơ khí chế tạo máy; Thạc sỹ Kỹ thuật Hệ thống Công nghiệp – Đại học Bách khoa TP.HCM
Hoạt động chuyên ngành kim hoàn với websitewww.nghekimhoan.com  và các website liên kết khác.

-----------------------------------------------------------------------------------

Nguyễn Chí Cường, tôi là ai?

TIỂU SỬ THEO THỜI GIAN

  • Sinh ngày 08 tháng 8 năm 1965 tại Sài gòn.
  • Năm 1983 tốt nghiệp Trường phổ thông trung học Phú Nhuận, Tp. Hồ Chí Minh.
  • Năm 1984 tốt nghiệp Trường công nhân kỹ thuật – Sở Giao thông Vận tải Tp. Hồ Chí Minh.
  • Năm 1985 - 1988 làm việc tại  Công ty công nghiệp cao su – Tổng Cục Cao su Việt Nam.
  • Năm 1989 – 2010 làm việc tại Công ty  vàng bạc đá quý Phú Nhuận – PNJ, Tp. Hồ Chí Minh.
  • Năm 2011 làm việc tại Hongchek Company Ltd. – Singapore, Chi Nhánh Việt Nam.
  • Năm 2012 làm việc tại Công ty kềm Viba.
  • Năm 2012 là cổ đông và làm việc tại Công ty Cổ phần Công nghệ nha Phúc Đăng, Tp. Hồ Chí Minh.
  • Năm 2013 thành lập Công ty TNHH Dịch vụ Nghề kim hoàn Thiện Chí, Tp. Hồ Chí Minh.

VÀO TRƯỜNG NGHỀ DO ……NGƯỜI KHÁC CHỌN.

Thủa học sinh, tôi cũng là cậu bé vô tư, nhiệt tình như bao bạn trẻ khác. Năm 1983 khi tốt nghiệp phổ thông, tôi đã đăng ký thi vào Đại học nông nghiệp IV (nay là Đại học Nông Lâm TP.Hồ Chí Minh). Mong ước cháy bỏng của tôi khi đó là trở thành anh kỹ sư chế tạo máy cho ngành nông nghiệp nước nhà.
Nhưng rồi kết quả thi thật tệ hại không dễ như tôi nghĩ ban đầu.
Thế là, tôi trượt đại học và ở nhà chơi không biết làm gì. 

Gia đình tôi thời đó cũng rất khó khăn. Bản thân tôi nghĩ rằng cũng không thể mất thêm một năm học ôn thi lại. (Lúc đó, nền giáo dục nước ta qui định rất ngặt nghèo. Học sinh phổ thông sau tốt nghiệp chỉ được chọn một trường duy nhất để thi lên, dù là trung học, cao đẳng hay đại học. Quy định không như bây giờ con đường học tập quá rộng mở, còn có thi nguyện vọng 1, 2, 3,…). Do đó nếu bạn trượt 1 trường  thì phải trả giá tiếp 1 năm để thi lại.

Đang chán chường vì thi rớt đại học thì có một người cậu họ hàng bảo đi học lái xe. Cậu ta đang học nghề lái xe chuyên nghiệp của Trường công nhân kỹ thuật thuộc Sở Giao thông Vận tải TP. Hồ Chí Minh và mách bảo rằng Trường sắp tuyển sinh khoá mới. Thế là trong vòng vài ngày, tôi quyết định thi vào trường  ngay. Mình bỏ qua giấc mơ kỹ sư cơ khí để hy vọng có việc làm sớm đỡ đần cho gia đình. Tôi không hề cân nhắc nghề lái xe có hợp với mình hay không? (Thời đó không có thông tin hướng nghiệp nhiều như bây giờ để cân nhắc để lựa chọn….).Thế đấy khởi nghiệp của tôi chỉ là sự tình cờ, sự may mắn và không biết viễn cảnh nghề nghiệp ra sao,…..


KHỞI NGHIỆP KHÔNG NGẠI KHÓ KHĂN….

Sau gần 20 tháng học nghề lái xe và sửa chữa ôtô tại ngôi Trường đó, tôi có biết bao kỷ niệm vui buồn với bạn bè cùng lớp. Tôi trải nghiệm được rất nhiều cuộc sống nội trú khó khăn của thời bao cấp. Nhưng tôi rất lạc quan về nghề nghiệp lái xe lúc bấy giờ. Tôi cũng đã tin tưởng rằng mình đủ sức khoẻ, đủ điềm tĩnh, đủ kiến thức, đủ cần cù siêng năng chịu khó theo nghề nghiệp này.

Sau khi ra trường, tôi cũng phải mất hơn 1 năm làm trái nghề tại một nhà máy sản xuất lốp xe cao su của Công ty Công nghiệp Cao su thuộc Tổng Cục Cao su Việt Nam. Tôi lại tiếp tục cuộc sống nội trú tại nhà máy (tại xã Đông Hoà, huyện Thuận An tỉnh Sông bé - bây giờ là tỉnh Bình Dương). Công việc của tôi là nhân viên trong tổ bảo vệ của nhà máy, một tháng mới về nhà một lần. 

Trong thời gian hơn 1 năm đó, tuy tôi là nhân viên trẻ nhất của Đội bảo vệ. Nhưng tôi vẫn toàn tâm toàn ý với công việc được phân công . Tôi còn có nhiều đóng góp cho công tác quản lý tài sản mà Đội Bảo vệ nhà máy đảm nhiệm. Chính nhờ thế mà mới chỉ sau 6 tháng làm việc tôi được sự chú ý của cán bộ. Có lần, tôi rất sung sướng và hãnh diện khi Giám đốc nhà máy gọi lên gặp. Ông nói rằng đã theo dõi và rất tin tưởng tôi. Ông đề nghị tôi nhận nhiệm vụ mới, đó là thủ kho vật tư công cụ cho nhà máy. Tuy thế, tôi đã từ chối vì vẫn rất thích được lái xe. Tôi chấp nhận tiếp tục làm trái nghề để ….chờ nhà máy có xe.

QUYẾT ĐỊNH CHUYỂN NGHỀ

Cuối cùng năm 1986 thì tôi cũng được ra làm lái xe như mơ ước. Từ chỗ lái chiếc xe “tàn” nhất đội xe (xe La Dalat), chở các cán bộ đi làm việc ở các nhà máy, nông trường của công ty. Cho đến ngày được lái xe riêng (xe Peugeot 504) cho Giám đốc Công ty Công Nghiệp Cao su nói trên. Công việc tuy vất vã nhưng cũng có lúc “lên hương” hoặc “lên voi”, nhưng cũng có lúc “xuống ….sàn xe”. Đó là lúc xe bị hư nằm đường….phải một mình xữ lý…còn cán bộ đi cùng thì về trước…..

Thời gian trôi qua.
Với nghề lái xe con, sẽ không có gì là bất thường với tôi nếu không có sự kiện bước ngoặt quan trọng. Đó là vụ tai nạn nghiêm trọng đã xảy ra cho tôi và chiếc xe La Dalat cuối năm 1987. Vụ tai nạn đã làm hỏng toàn bộ đầu xe trong đó có gãy cả trục tay lái của xe. Còn tài xế thì bể mất hàm và 4 cái răng “tiền đạo”….

Sau vụ tai nạn đó, tuy sau ngày hồi phục, tôi vẫn lái xe bình thường mà không có chấn thương tâm lý nào. Nhưng kể từ đó mỗi lần tôi đi làm về nhà trễ là đều thấy ánh mắt lo lắng của người mẹ trông chờ thằng con trai duy nhất. Có lần, Bà cũng đã tâm sự rằng: “Thấy con về nhà là mẹ mới yên tâm là con còn an toàn với cái nghề này”.

Từ nỗi lòng của mẹ và sau những năm trãi nghiệm với nghề lái xe, tôi cũng thấy cần thay đổi cuộc đời mới. Mình đã quyết tâm đi học trở lại để thi vào khoa cơ khí  chế tạo máy của Đại học Bách Khoa TP. Hồ Chí Minh vào năm sau (1988).  

GIAI ĐOẠN CHUYỂN SANG NGHỀ KIM HOÀN

Trong giai đoạn chuyển nghề, tôi vừa tiếp tục làm công việc lái xe,vừa đi học đại học. Làm ngày, học đêm ròng rã tất cả mất hơn 5 năm. Trong thời gian học đại học từ 1987 đến 1992, mình làm ở Công ty Cao Su nói trên rồi chuyển qua lái xe cho Công ty vàng bạc đá quý Phú Nhuận - PNJ. 

Trong những năm đầu lái xe ở Công ty vàng bạc đá quý Phú Nhuận - PNJ, mình vẫn phát huy được tính cần cù chu đáo chăm lo xe tốt lái xe an toàn. Cũng nhờ có nhiều tài vặt nên tôi không ngần ngại làm những việc trái nghề khác như bốc xếp, đếm tiền, sửa điện nước lặt vặt khi được yêu cầu cho công ty. Khoảng thời gian làm việc tạm từ cuối 1989 đến 1992 đó, tôi luôn được mọi người quí mến và cấp trên tin cậy. 

Hàng ngày, Tôi luôn đến công ty từ sớm để vận chuyển tiền, vàng ra các cửa hàng kinh doanh. Rồi tôi cũng là người thường về trễ nhất sau khi đã vận chuyển tiền vàng từ cửa hàng về kho …

Đến năm 1991, PNJ bắt đầu xây dựng bộ phận sản xuất với hai tổ sản xuất vàng miếng và tổ nữ trang. Lúc đó, vì biết tôi đang theo học ngành cơ khí nên chị Cao Thị Ngọc Dung – Giám đốc PNJ đã quyết định chuyển tôi về phụ trách tổ sản xuất vàng miếng. Có thể nói, sự kiện chuyển nghề đó là một bất ngờ lớn với tôi. Từ một anh lái xe con bình thường, mới là anh sinh viên năm thứ ba ngành cơ khí, tôi được “thiên chuyển” lên làm tổ trưởng của một tổ sản xuất quan trọng. 

Tôi nắm giữ hàng chục ký vàng để gia công thành vàng miếng mỗi ngày. Trong khi, máy móc khuôn mẫu lúc đó toàn bộ là “Made in Vietnam”. Quả thật, tôi thật sự lo lắng mất ngũ đến ốm người. 

Tuy nhiên, nhờ sự động viên của gia đình, của lãnh đạo và đồng nghiệp mà tôi cũng đã trưởng thành. 

Tôi làm việc với niềm đam mê của nghề mới “nghề cơ khí - kim hoàn”. Tôi luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ, đồng thời không ngừng học tập đáp ứng sự phát triển của công ty. 

Những năm làm việc sau đó ở PNJ, tôi lần lượt trãi qua hầu hết các vị trí quản lý kỹ thuật ở các tổ sản xuất chủ chốt. Sau cùng, mình đảm nhiệm vai trò quản lý phòng kỹ thuật – chất lượng. Phòng này có nhiệm vụ nghiên cứu phát triển sản phẩm mới và bảo đảm kỹ thuật sản xuất cho Xưởng nữ trang PNJ hơn 10 năm. 

GIAI ĐOẠN THỬ THÁCH MỚI

Năm 2010 là năm có nhiều biến động trong tâm tư của tôi. Bây giờ, tôi cũng không cần đánh giá lại tại sao như thế. Chỉ có điều là, cuối cùng tôi đã quyết định chia tay Công ty PNJ – ngôi nhà thứ hai của tôi trong hơn 20 năm thời trai trẻ. Tôi chấp nhận bước vào giai đoạn thử thách mới, ở môi trường mới của cuộc đời.

Lúc viết những dòng chia sẻ này thì đã hơn 2 năm tôi chia tay PNJ. Tôi cũng đã trải qua các công việc khác gồm: Tư vấn công nghệ nữ trang cho Công ty Hongchek – Singapore, Trưởng phòng sản xuất cho Công ty kềm VIBA, Giám đốc Công ty Cổ phần Công nghệ nha Phúc  Đăng… Tuy nhiên, có thể nói là tôi không cảm thấy hạnh phúc. Bây giờ, nhìn lại quãng thời gian đó, tôi đã trách mình nhiều hơn vì tôi đã chưa có tư duy tốt để vượt qua những thử thách trong những công việc đó.

Tuy nhiên, những năm tháng học tập và trải nghiệm ở “Đại học bôn ba” ấy vô cùng ý nghĩa. Nó cho mình hiểu sâu về hoạt động của ngành kinh doanh kim hoàn, vàng nữ trang cũng như chế tạo đồ kỹ nghệ cao. 

Sau bao thăng trầm, vào lúc này, tôi đã quyết định chọn con đường quay lại với Nghề Kim Hoàn. Bởi mình ấp ủ những hoài bão lớn. Với tư duy của một người làm chủ bản thân, với tinh thần vượt khó, tôi quyết tâm tiếp tục học tập – học những kỹ năng của người Boss, kiến thức lập doanh nghiệp và phục vụ khách hàng. Với thái độ tích cực trước thử thánh, với suy nghĩ lạc quan về tương lai, mình không sợ thất bại. Tôi hành động cụ thể không trì hoãn khi đã có mục tiêu.  

Đó là lập Công ty TNHH Dịch vụ Nghề kim hoàn Thiện Chí

TRI ÂN NGÔI NHÀ PNJ VÀ ĐỒNG NGHIỆP NGHỀ KIM HOÀN

Người ta thường nói rằng ai ai cũng có “60 năm cuộc đời….”, tôi cũng vậy. Tuy thế, với hơn 20 năm sống và làm việc tại PNJ – tôi đã xem là ngôi nhà thứ hai. Đến nay, khi bước vào tuổi 49, tôi tự hào nói rằng tôi đã thành đạt tại ngôi nhà đó. 

Nếu không nhờ có ngôi nhà đó, không có người lãnh đạo như chị Cao Thị Ngọc Dung, không có tập thể đoàn kết của những con cháu Tổ Nghề Kim Hoàn thì chưa chắc tôi đã được sống, trưởng thành và hạnh phúc như hôm nay. Tôi tri ân sâu sắc những trải nghiệm cuộc đời mình tại ngôi nhà PNJ.


Với bài chia sẻ này tôi mong rằng những lời tri ân này sẽ đến được Ban lãnh đạo PNJ, các anh chị đồng nghiệp cũ và tất cả các bạn đang trong ngôi nhà đó. Mong rằng nơi đó mãi là ngôi nhà hạnh phúc cho những ai thực sự sống với nó.