Images

NGƯỜI PHỤ NỮ QUAN TRỌNG NHẤT ĐỜI TÔI

Trong giờ phút sắp bước qua ngày 8 - 3 - 2013, ngày mà cả thế giới có nhiều hoạt động chuẩn bị kỷ niệm ngày quốc tế phụ nữ như thường lệ hàng năm, tôi bỗng dưng thấy mình có nhiều cảm xúc nghĩ về em và quyết viết ra những dòng này như món quà tặng em cho dịp đặc biệt này…..
Em thật đặc biệt trong những giai đoạn cuộc đời tôi, từ bạn học, bạn đồng hương, bạn đồng nghiệp, người yêu và là bà xã hôm nay.




Năm 1988, năm mà tôi gọi là bắt đầu giai đoạn hai của việc thực hiện ước mơ chuyển nghề nghiệp cho mình, từ một anh chàng tài xế trẻ (3 năm tuổi nghề) của Công ty công nghiệp cao su – thuộc Tổng cục cao su Việt nam – ước mơ trở thành một kỹ sư cơ khí chế tạo máy. Khi đó em là cô gái duy nhất trong tổng số 14 sinh viên của lớp tôi – lớp cơ khí 88 tại chức của Trường đại học Bách khoa Thành phố Hồ Chí Minh.

Năm thứ nhất đại học trôi qua với Em và tôi là sự hồn nhiên, vô tư và chăm chỉ học tập mà chẳng ai quan tâm gì đến nhau…..Trong Tôi khi đó cũng có một chút ngạc nhiên một chút ngưỡng mộ về em rằng sao con gái lại học ngành cơ khí chế tạo máy…??? Em luôn dẫn đầu lớp về điểm số các môn học và thủ quỹ cho lớp.
Dần dần, nhiều lần, tôi như bị sức hút với nụ cười của em với người khác trong lớp….(chứ không phải với mình, nghĩ lại thế mới buồn chứ!!!!) .

Lúc đó vì tôi và em ngồi khác dãy bàn học nên tôi hay nhìn trộm em cười với người khác, Ngoài ra, Tôi còn bị sức hút bởi những lần học nhóm trao đổi chuyên môn trên lớp học ….Em đã đi vào tiềm thức của tôi lúc nào không biết nữa….

Đặc biệt có một lần tôi thật sự xao xuyến khi gặp em xách giỏ đi chợ Phú Nhuận mua thức ăn như bao người khác nhưng lúc đó với tôi em như mang hình ảnh một thiếu nữ đảm đang giữa buổi chợ đông đúc với nụ cười thật đẹp.…..nhưng cũng thật bất ngờ sau này đã thành vợ chồng với nhau, tôi kể lại giây phút đó cho nàng nghe mà nàng thú thật chẳng ấn tượng gì với tôi lúc đó cả …..Buồn tập hai….

Năm cuối đại học, 1993, cũng là năm tôi đã không còn là tài xế xe con nữa mà đã là tổ trưởng sản xuất vàng miếng của Công ty vàng bạc đá quý Phú Nhuận. Do áp lực công việc và cũng có ….thất tình với …em …..nên tôi cũng định bỏ không làm đồ án tốt nghiệp của mình. Lúc này em đã hẹn gặp tôi tại nhà em và “lên lớp” cho tôi một trận, rằng, dù có vì cái gì đi nữa thì cũng phải đi bước cuối cùng của cuộc đời sinh viên chứ chẳng lẽ lãng phí cuộc đời thế à…Nhưng em cũng hứa sẳn sàng giúp tôi làm bài, vẽ đồ án,…Sau giây phút đó tôi thấy mình xấu hổ thật vì đã suýt nữa lãng phí cuộc đời vì có một chút thất tình với em…. Và nhờ vậy mà tôi đã tốt nghiệp với thứ hạng hai lớp đó (còn em đạt hạng nhất). Em thật đặc biệt với tôi đúng không các bạn …..Tình yêu của chúng tôi nảy sinh từ năm đó.

Sau khi tốt nghiệp kỹ sư cơ khí, em vừa làm việc cho gia đình và sau đó cho một công ty xây dựng của tư nhân và vừa học tiếp Quản trị Kinh Doanh của Đại học Mở Bán công TP. Hồ chí Minh…. Nhưng có lẽ duyên số một lần nữa đưa em về gần tôi …..Số là, sau khi thực tập rất tốt và viết luận văn tốt nghiệp tại Công ty vàng bạc đá quý Phú Nhuận - công ty của tôi đang làm thì chị Giám đốc Công ty đã bảo tôi rằng chị ấy đã dành sẳn vị trí nhân viên kinh doanh cho em với sự ưu ái tin tưởng bất ngờ. Đó là năm 1996, em trở thành đồng nghiệp với tôi trong một công ty sản xuất kinh doanh nữ trang có thể nói là năng động nhất Việt Nam.

Trãi qua nhiều thử thách và vun đắp, năm 1997, em và tôi cùng chung bước tình yêu và rất hạnh phúc trở thành vợ chồng của nhau. Với tôi em như là quà tặng từ trời đã dành cho tôi. Với món quà đó tôi đã sống tốt hơn để xứng đáng, để được hãnh diện, để được đón nhận, để được chia sẻ nổi niềm buồn vui và để có thêm đại gia đình.

Sau 15 năm chung sống, hai chúng tôi càng yêu nhau hơn vì nhận thấy những gì mà chúng tôi có được hôm nay: hai thiên thần một con trai lớp 6, một con gái lớp 4; đại gia đình nội ngoại đầy đủ, đầm ấm, sung túc; sức khoẻ cả nhà; công việc thành công như ý là kết quả của sự vun đắp tình yêu chân thành, sự hy sinh và lòng thuỷ chung dành cho nhau.



Hôm nay, tuy đã hơn hai năm chúng tôi không còn là đồng nghiệp với nhau nhưng tận đáy lòng tôi cảm ơn em vì em thật đặc biệt và là người quan trọng nhất của đời mình và mong em luôn khoẻ mạnh để hưởng hạnh phúc sống đời bên nhau và với gia đình.
Cảm ơn em. Cảm ơn trời.

2 nhận xét:

  1. Đọc xong bài này thì chỉ biết comment một câu: chúc gia đình anh Cường luôn hạnh phúc với những gì đang có bởi vì chẳng có gì trên đời quan trọng bằng chữ "Hạnh Phúc" cả.

    Hoàng Trung Quân - www.HoangTrungQuan.info

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn Quân. Cũng như em, anh nhìn hình gia đình em anh tin chắc và cũng chúc gia đình em luôn hạnh phúc tràn đầy nụ cười như trên hình.

      Xóa